Lúc Hạ Hạ thật sự tỉnh lại thì trời đã tối, trong khoảng thời gian này cô lúc tỉnh lúc mơ, cơn sốt cứ lên cao rồi lại hạ xuống, Tát Mã ngồi cạnh không dám rời đi nửa bước.
Trong phòng có mùi thức ăn, đôi mắt cô khó khăn mở ra, gọi một tiếng "Mẹ..."
Lời còn chưa nói xong đã có người đáp lại.
Tát Mã bưng nước ấm tới, Hạ Hạ được bà đỡ ngồi dậy, cổ họng khô khốc được nước ấm rót qua, cô ngơ ngác nhìn đôi chân sạch sẽ lộ ra từ trong chăn.
Cổ họng vừa khô vừa đau, vừa nghẹt mũi lại vừa mệt, đây đều là những triệu chứng của bệnh cảm. Có lẽ là do đêm qua cô đổ nhiều mồ hôi.
Tuy nhiên, cơ thể cô không còn nhớp nháp khó chịu như lúc mới thức dậy vào buổi sáng nữa, mẹ cô đã giúp cô lau hết chỗ bẩn trên người, bà còn giúp cô mặc lại quần áo sạch sẽ rộng rãi. Hạ Hạ nhìn thấy chiếc váy trắng tinh được đặt ngay ngắn ở cuối giường.
Khi tham dự đám tang, nên mặc quần áo màu đen hoặc thuần trắng.
Nước mắt cô tuôn rơi, cô cầm chiếc cốc và bắt đầu khóc nấc lên.
Tát Mã đau lòng sờ đầu Hạ Hạ: "Hạ Hạ ngoan, ông nội nhìn thấy con như vậy sẽ rất đau lòng. Đám tang của ông nội đang được chuẩn bị, nhưng ba nói con cứ ở trong phòng nghỉ ngơi, đừng đi ra đó tham dự. Ý tốt và lòng hiếu thảo của con ông nội đều hiểu được."
"Vậy sao được..." Hạ Hạ nghẹn ngào ngước mặt lên: "Tại sao không cho con tham dự?"
Tát Mã lau nước mắt: "Ông nội qua đời, sẽ có rất nhiều người lớn đến, mọi người cũng sẽ nói một số chuyện mà con không thích hợp nghe. Cho nên con nghe lời ba mẹ có được không?"
Ba cô không cho cô tham dự có lẽ là nguyên nhân giống như trước đây ông từng nói với cô - trẻ con thì không nên xen vào việc của người lớn.
Mà đám tang của ông nội thì chỉ có mặt của người lớn, vì vậy nên cô không thích hợp để tham gia.
Thấy Hạ Hạ im lặng gật đầu, Tát Mã ôm cô nói: "Mẹ làm mì hải sản cho con, thức dậy rồi thì ăn một chút đi. Mẹ sẽ đi làm món mà ba con thích, ba đã không ăn gì từ sáng rồi, mẹ thật sự không yên tâm. Bé con, ăn xong rồi nghỉ ngơi đi nhé. Mẹ sẽ quay lại với con sau."
Nghe thấy ba cô đã cả ngày nay chưa ăn gì thì Chu Hạ Hạ gật đầu nói: "Mẹ, mẹ đi đi."
Tát Mã đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại một mình Hạ Hạ. Cô bước xuống giường, xỏ dép vào rồi đi đến bàn, trước mặt là món mì hải sản mà Tát Mã làm cho cô. Tiếng khóc vốn bị kìm nén dần dần trở nên to hơn, nước mắt cứ thế rơi vào bát mì.
Ngày đầu tiên cô đến Mae Sai cô cũng đã ăn mì, lúc đó ông nội vì nấu cà ri bò cho cô mà người đầm đìa mồ hôi, cô thấy ngon nên đã ăn hết cả đĩa, khi đó quạt chỉ thổi cho một mình cô, ông nội còn lo cô bị nóng nên còn quạt thêm cho cô.
Thế mà ông nội đã qua đời vào tối qua. Cô sẽ không còn được ăn những món ăn mà ông tự tay nấu nữa, sẽ không còn có ai như ông nội, dù cô có làm gì thì cũng khen ngợi cô vô điều kiện. Bữa tối hôm qua thế mà lại là bữa ăn cuối cùng của cô với ông nội, còn nhớ đêm qua, cô đã quên chúc ông nội ngủ ngon.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?