"Ôi cô bé, món quà này được làm bằng gỗ cẩm lai, chỉ riêng gỗ thôi đã đắt lắm rồi! Cái mà cháu nhìn thấy chỉ là một trong phần triệu cái, không biết trước đó đã có bao nhiêu cái bị làm hỏng rồi. Không chỉ người Trung Quốc chúng ta, mà Thái Lan cũng là nước tôn sùng Phật giáo, ai mà không tôn trọng các vị thần và chư Phật từ tận đáy lòng đâu? Không làm bằng đồ tốt nhất, làm sao dám mang ra ngoài bán! Việc kinh doanh này là sự chân thành, cháu thành tâm muốn mua, chú cũng sẽ thành tâm bán cho cháu, chú sẽ không bán cho những người không thật lòng yêu thích những món đồ này đâu!"
Chu Dần Khôn nghe xong thì liếc nhìn Chu Hạ Hạ. Quả nhiên, con bé này lại bị thuyết phục rồi.
Chu Hạ Hạ chân thành nói với ông chủ đây là quà cô tặng ông nội cô, cô thành tâm 100%, nhưng giá có hơi đắt, cô muốn hỏi ông chủ xem có thể để cho cô rẻ hơn một chút được không.
Ông chủ khó hiểu: "Cô bé, giảm giá thì chẳng phải lòng thành cũng giảm sao? Tặng quà sinh nhật cho ông, cháu là hi vọng ông ấy sống lâu trăm tuổi phải không? Vậy làm sao mà giảm giá được? Làm vậy sẽ xui xẻo nha."
Hai câu cuối cùng này càng thành công lừa được Chu Hạ Hạ, cô quay lại nhìn người đàn ông chưa từng lên tiếng bằng ánh mắt chân thành.
Người đàn ông đứng thẳng người, ngoắc ngoắc ngón tay với cô.
Cô lập tức đi tới.
Chu Dần Khôn đùa cợt nói: "Muốn mua thật sao?"
Thứ đó rõ ràng không đáng giá.
Nhưng Hạ Hạ nghiêm túc gật đầu. Cô ngay từ cái nhìn đầu tiên đã yêu thích nó, ý nghĩa cũng tốt, chỉ vì nó quá đắt mà không tặng cho ông nội thì lại quá có lỗi với ông.
"Chú út, tiền này là cháu mượn, cháu sẽ trả lại cho chú cùng với số tiền làn trước cháu nợ chú."
Cô nghĩ ba mẹ cô sẽ đến đây sớm thôi, sau đó ba cô sẽ giúp cô trả số tiền đó.
Lần này anh không làm khó cô nữa, anh lấy ra một xấp đô la Mỹ, ông chủ đứng bên cạnh cầm máy tính: "Một nghìn hai trăm mười hai đô la Mỹ*."
*1.212 Đô la Mỹ: 30.100.020 VNĐ
Chỗ tiền này của Chu Dần Khôn toàn là mệnh giá một trăm, ngay cả một đồng tiền lẻ cũng không có, Chu Hạ Hạ cẩn thận đếm mười ba tờ đưa cho ông chủ, sau đó gấp tiền lẻ còn thừa nhét lại vào tay anh, lại như thể đã làm được điều gì đó quan trọng, cô ngẩng đầu lên mỉm cười với Chu Dần Khôn: "Ông nội nhất định sẽ thích."
Trong khi ông chủ gói đồ trang trí lại, Chu Hạ Hạ chọn một số bộ quần áo và quần dài làm bằng chất liệu mỏng ở quầy hàng bên cạnh, giá cũng rẻ, có lẽ cô sợ Chu Dần Khôn sẽ thiếu kiên nhẫn nên toàn bộ quá trình lựa chọn không mất quá năm phút. Chọn được nửa đường, cô chỉ vào áo sơ mi và quần nam đang treo cùng nhau, hỏi anh có muốn mua không.
Có lẽ là do mới nhận được lợi ích từ anh cho nên thái độ còn rất nhiệt tình.
Chu Dần Khôn đút một tay vào túi, xoa xoa tờ giấy trước đó anh tùy tiện nhét vào. Anh nhìn Chu Hạ Hạ mang theo một túi quần áo trở lại, sau đó cẩn thận nhận lấy món đồ trang trí trong tay ông chủ, cuối cùng tự nhiên nói: "Chú út, chúng ta về đi?"
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?