🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 45: Tiêu tiền

Nhiệt độ lạnh như băng đặt trên tay cô gái. A Diệu tắt điều hòa, hạ cửa sổ bên trái xuống, nhìn Chu Hạ Hạ: "Mở kính cửa sổ xe bên kia ra đi."

"Ồ, được." Khi Hạ Hạ hạ cửa kính xuống, xe tiếp tục lái đi.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm, đặt nước lên đùi, xé vỏ kem ra cắn một miếng nhỏ. Tình cờ đây lại là nhãn hiệu cô hay mua, vị kem tan chảy nơi đầu lưỡi, ngọt nhưng không ngấy, lại có mùi thơm sữa đậm đà.

Sau khi xe tải tăng tốc, có cơn gió nhẹ nhàng từ bên ngoài thổi vào, Hạ Hạ cảm thấy mát mẻ hơn rất nhiều, không còn nóng bức khó chịu nữa.

Sau khi cắn thêm một miếng nữa, cô mới nhớ ra vừa rồi đã quên nói cảm ơn.

Cô quay đầu nhìn người kia đang lái xe, trên mặt vẫn không chút biểu cảm như trước, nhưng hiện tại cô cảm thấy anh ta cũng không còn đáng sợ như trước nữa.

"Cảm ơn ạ." Thanh âm nhỏ nhẹ, giọng điệu chân thành.

Nghe thấy lời này, A Diệu chỉ nhìn qua, không nói gì.

Hạ Hạ cẩn thận ăn kem, không để nước kem chảy xuống làm bẩn chiếc váy trắng.

"Tôi sẽ trả lại tiền chiếc váy cho anh khi tôi quay lại khách sạn trại hè. Nhưng mà phải trả lại cho anh bằng cách nào, bằng tiền mặt hay cách gì khác?"

A Diệu nói: "Không cần phải trả lại."

"Không được." Hạ Hạ nhìn chiếc váy, giá cả của nó cũng rất cao.

"Tiền này đều là tiền của anh Khôn, cô muốn thì có thể trả lại cho anh ấy."

"Cái gì?" Môi Hạ Hạ dính đầy nước kem, thế nhưng cô hoảng sợ đến quên cả lau.

"Tiền tôi có đều thuộc về anh Khôn. Bao gồm tiền trà buổi sáng, quần áo và phòng mới của cô trong khách sạn."

A Diệu nói tiếp: "Anh Khôn không để tâm đến chút xíu tiền ít ỏi này đâu nên cũng không cần phải trả lại."

"Nhưng..." Hạ Hạ muốn nói lại thôi, Chu Dần Khôn đến một tách hồng trà cũng tính tiền cô, sau này cô muốn vay tiền để mua một chiếc váy, nhưng anh lại không thèm để ý đến cô.

Thế nhưng khi cô mặc bộ váy mới lên xe, anh lại không nói gì. Điều đó có nghĩa là sao?

Cô có chút bối rối.

"Vấn đề tiền bạc không tính là gì." A Diệu không biết tại sao mình lại nói nhiều như vậy: "Nơi ở của anh Khôn không thể tùy tiện tiết lộ ra được. Có một lần kia, chỉ vì một cuộc điện thoại vô tình thế mà đã có người lén gài một quả bom trong xe của chúng tôi. Nếu không phải anh Khôn nhạy bén đề phòng, để vụ ám sát này thành công trót lọt, chúng tôi có lẽ đã bị nổ tung không còn một mảnh."

Giọng điệu của A Diệu bình tĩnh, nhưng trong lòng Hạ Hạ lại vô cùng hoảng sợ, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

"Sau đó, người gọi điện thoại vô tình tiết lộ tung tích của anh Khôn, cùng với người đã gài quả bom trong xe, đều bị nhét vào miệng những quả bom nhỏ, sau đó bị ép nuốt xuống, từng quả từng quả một cứ thế nổ tung."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...