🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 38: Xấu hổ

Chu Dần Khôn không rời đi, hứng thú bừng bừng nhìn người nào đó đang nhắm mắt trên sofa.

Thức dậy khi nào vậy?

Lúc anh chạm vào sao.

Rõ ràng cảm nhận được hơi thở nóng rực của người đàn ông đang đến gần, Hạ Hạ buộc mình không được run rẩy, nhưng cô lại bị một loại cảm giác áp bức làm cho sợ hãi tỉnh lại, mặc dù Chu Dần Khôn chỉ sờ đầu cô, nhéo mặt cô, nhưng chỉ cần anh đứng cạnh cô, cho dù giữa bọn họ vẫn còn khoảng cách nhỏ, không khí xung quanh cũng sẽ trở nên nghẹt thở.

Cô không biết Chu Dần Khôn định làm gì nên không dám mở mắt.

Thật không may, hình như bị phát hiện hiện rồi.

Mùi hương nam tính bao phủ lấy cô, cô biết anh đang ở rất gần. Giây tiếp theo, một giọng nói chậm rãi vang lên bên tai: "Ngủ say như vậy, đem bán đi thì có biết không nhỉ?"

Từ "bán" bắt đầu từ hôm qua đã trở thành một từ mà Chu Hạ Hạ vô cùng sợ. Vừa nghe được lời này, tóc gáy cô đã dựng hết cả lên, nơi nào còn giả vờ được nữa, lập tức mở mắt ra, lại bắt gặp một đôi mắt đen láy tuyệt đẹp.

Khi Chu Dần Khôn nhìn thấy đôi mắt đen trắng ngấn nước đó, anh cảm thấy như vừa uống thêm một cốc nước đá nữa, sảng khoái đến tận đáy lòng. Đôi mắt này tinh khiết và sạch sẽ, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy rõ hình dáng anh phản chiếu bên trong.

"Chú út..." Cô gọi, đôi mắt ươn ướt nhìn anh: "Đừng bán cháu."

Cô không biết sao bản thân chỉ ngủ một giấc thôi mà lại chọc đến anh nữa rồi. Cô cảm thấy tối qua tâm trạng anh rất tốt, Hạ Hạ âm thầm cảm thấy nhẹ nhõm, cô vẫn hy vọng hôm nay anh có thể sắp xếp người đưa cô về.

Nước mắt dần dần trào ra làm mờ đi dáng vẻ phản chiếu bên trong.

Chu Dần Khôn cảm thấy rất không vui.

"Còn dám khóc thì không cần mắt nữa."

Đôi mắt đẹp như vậy lại nằm trên người kẻ hèn nhát thích khóc thì thật lãng phí. Người đàn ông đứng thẳng lên, nhìn cô gái đang cố kìm nước mắt: "Có bán hay không còn tùy vào biểu hiện của cháu."

Chu Hạ Hạ lập tức gật đầu, không ngủ nữa, ngồi dậy đi dép vào.

Cô không biết dáng vẻ bây giờ của cô trong mắt Chu Dần Khôn không khác gì một chiếc hộp trong suốt. Suy nghĩ lấy lòng anh hiện rõ trên khuôn mặt cô.

Có điều, những thứ có thể nhìn thấy rõ thì luôn khiến người ta cảm thấy an tâm, bởi vì không cần phải đoán.

Anh dứt khoát cứ để cho cô vắt óc suy nghĩ.

Chu Hạ Hạ nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra cách để bày tỏ. Cô chưa bao giờ nịnh nọt người khác. Tốt là tốt, xấu là xấu. Khen ngợi những điều tốt, và khéo léo chỉ ra những điều xấu của người khác, từ đó cũng có thể rút ra được một bài học từ họ.

Nhưng đối mặt với một người không có điểm gì tốt như vậy, cô thực sự rất khó xử.

Cha mẹ cô dạy cô phải trung thực nhưng họ chưa bao giờ dạy cô phải cúi đầu trước người xấu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...