🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 35: Tắm rửa

Người đàn ông ngồi trên sô pha như đang ngồi xem kịch hứng thú bừng bừng xem cô khóc, đúng thật là có chút chân thành.

"Được." Anh vui vẻ đồng ý.

Chu Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì bị cắn một phát nhưng anh không nhắm vào gia đình cô nữa, đối với cô thì chuyện này cô vẫn chấp nhận được.

Không ngờ, Chu Dần Khôn lại nhẹ giọng nói: "Vậy thì chặt tay phải của cháu đưa cho tôi, lúc nào muốn cắn thì cắn một miếng, khi nào cắn xong sẽ gửi lại cho cháu, cháu xem có được không?"

Làm sao mà được?!

Sắc mặt Chu Hạ Hạ tái nhợt vì sợ hãi, giọng điệu càng lắp bắp hơn: "Không... không thể chặt đi được, đừng chặt nó được không..."

Người đàn ông cười khẩy: "Mặc cả à?"

Cô gái bị nụ cười của anh làm cho sợ hãi, chân cô yếu ớt ngã ngồi trên ghế sofa, sợ sệt ôm lấy tay phải của mình.

Chu Dần Khôn nhìn thấy hai chữ tuyệt vọng trên mặt cô. Có chút xíu chuyện chớ có bao nhiêu đâu? Không phải chỉ là một cánh tay thôi à? 

Ở Ngoã Bang Bắc Myanmar, có nhiều người còn không có tay chân nhưng họ vẫn có thể lên núi trồng cây thuốc phiện và thu thập cao thuốc phiện bình thường ấy chớ. Đóa hoa nhỏ nhắn mỏng manh trước mặt chưa từng trải qua sự tàn phá của cơn mưa, cho nên còn tưởng rằng nếu không có cánh tay phải thì sẽ chết.

Nói được ba hai câu, cô lại bắt đầu khóc. Chu Diệu Huy không có người nối nghiệp rồi.

Nghĩ đến đây, Chu Dần Khôn cảm thấy dễ chịu hơn một chút, hào phóng nói: "Được rồi, tạm thời không chặt nữa, giữ lại cho cháu."

Chu Hạ Hạ nghe vậy vội vàng lau nước mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. 

"Nhưng mà..." Chu Dần Khôn nói: "Bất cứ khi nào tôi cần, cháu phải cho tôi cắn, nhớ không?"

Hạ Hạ lập tức gật đầu, chỉ cần không bị chặt tay, cô sẽ chấp nhận bất kỳ yêu cầu nào.

Đã quá mười hai giờ, Chu Dần Khôn không có kiên nhẫn chăm sóc bạn nhỏ này nữa, anh cũng không quan tâm tối nay người này ngủ trên sô pha có chăn bông đắp hay không.

Người đàn ông để mặc Hạ Hạ một mình ở phòng khách rồi đi vào phòng ngủ sang trọng.

Giọng nói và nụ cười đáng sợ biến mất, cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cô ngồi trên ghế sô pha, lặng lẽ nhìn về hướng phòng ngủ, cửa không đóng, bên trong truyền đến những tiếng động lớn—hình như là một trận đấu quyền anh.

Chỉ trong một ngày, cô đã trải qua quá nhiều chuyện. Đầu tiên là bị đánh bất tỉnh, suýt nữa bị bán, may mắn là cô trốn thoát thành công, lại giải quyết xong "nợ cũ" trước đó, còn giải quyết trong yên bình, giờ an toàn rồi cô mới cảm thấy trong người có chút khó chịu. Những vết thương nhỏ ở chân và tay đã được bôi thuốc mỡ lúc kiểm tra cho nên không còn đau nữa.

Nhưng... tấm kính trong suốt sát sàn trong phòng khách phản chiếu hình dáng của cô. Tóc rối mù, váy đồng phục bẩn thỉu, rách rưới, chân tay bê bết máu và bụi đất. Quần áo ướt đẫm mồ hôi, trông quá bẩn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...