🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 24: Đe dọa

Mười giờ tối, trên du thuyền sang trọng ở cảng Pattaya, có tiếng cụng ly giữa bữa tiệc ồn ào.

"A Khôn, rượu này là anh Ngô đích thân chọn đấy." Tháp Tang bán khỏa thân, chỉ mặc một chiếc quần đùi hoa, trên mặt còn có hai vết son, vừa rót rượu vừa nói.

Chu Dần Khôn liếc nhìn anh ta.

"Tôi nghe nói ngài Chu cũng có một xưởng rượu ở Pháp. Loại rượu này trong mắt các chuyên gia cũng không tính là hiếm lạ gì."

Người đàn ông lên tiếng đang ngồi bên trái Chu Dần Khôn, giữa bọn họ đặt một bàn rượu nhỏ, Tháp Tang quỳ ở giữa rót rượu, sau khi rót xong, ông ta nhanh nhẹn bước sang một bên, đứng cùng với A Diệu.

Ngô Bang Kỳ khoảng chừng 50 tuổi, cởi bỏ đi bộ đồng phục cảnh sát quốc gia, trông không còn nghiêm túc như trong các bản tin. Người này mang trong mình hai dòng máu Trung Hoa và Thái Lan, thừa hưởng nước da ngăm đen của cha người Thái và tính cách lanh lợi của mẹ người Trung. Ông ta hơi mập nên không có vẻ yếu ớt, trên đầu còn không có một sợi tóc bạc nào.

Mặc dù không ai ở đây biết người này chính là Phó Cục trưởng Cục cảnh sát Quốc gia Thái Lan, Thượng tướng Ngô Bang Kỳ nổi tiếng với tính cách công chính liêm minh, nhưng chỉ cần nhìn vào mắt ông ta, sẽ có cảm giác như cần cổ đang bị bóp nghẹt bằng súng của cảnh sát.

Là người trung gian, Tháp Tang không dám đắc tội với một quan chức cấp cao như Ngô Bang Kỳ, càng đừng nói đến một kẻ điên như Chu Dần Khôn, trước khi nói chuyện hắn đều phải cân nhắc nghĩ kỹ lưỡng lời nói, nhưng không ngờ vậy mà vẫn đắc tội với người ta.

Trong hai người này, ai phật lòng thì người chịu khổ chính là Tháp Tang.

Ngô Bang Kỳ vừa mở miệng, Tháp Tang vội vàng ngậm miệng, không dám nói thêm một câu nào. 

Vốn tưởng là Chu Dần Khôn có thể hài lòng khi nghe được lời khen của Ngô Bang Kỳ, vừa lúc cũng thuận tiện nói qua chuyện chính sự, nhưng mà ai ngờ anh nghe xong thế mà lại chế nhạo: "Tôi có một nhà máy rượu ở Pháp anh Ngô cũng biết à."

Tháp Tang thầm nghĩ trong lòng, Ngô Bang Kỳ này đã bí mật điều tra lai lịch của Chu Dần Khôn. Nếu đã đi điều tra người ta rồi sao còn chạy đi nói cho người ta biết? Đây không phải rõ ràng là đang khiêu khích hắn sao? Tháp Tang bình tĩnh lùi lại hai bước.

Nhìn thấy vẻ mặt cười cho có của Chu Dần Khôn, Ngô Bang Kỳ hào phóng thừa nhận: "Có một câu nói của người Trung Quốc xưa, biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng."

"Ồ." Những ngón tay thon dài sạch sẽ của người đàn ông vuốt ve mép ly rượu, chậm rãi nói: "Ngài Ngô coi tôi là kẻ thù sao?"

Ngô Bang Kỳ cầm ly rượu, chạm vào ly rượu của Chu Dần Khôn, nói đùa: "Hợp tác thành công đương nhiên là bạn bè, nhưng không thành công thì chẳng phải là kẻ thù hay sao?"

Vẻ mặt Tháp Tang xanh mét vì sợ hãi, đây là uy hiếp. Ngô Bang Kỳ ỷ vào thân phận Phó Cục trưởng mà đe dọa Chu Dần Khôn. Người điên này tính cách như thế nào? Tính khí ra sao? Từ trước đến nay đều là hắn uy hiếp người khác, từ khi nào mà người khác lại dám uy hiếp hắn?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...