Khi Hạ Hạ tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang ngủ trên giường một mình.
Chiếc chăn màu trắng tối qua được thay bằng chiếc màu xanh nhạt, có mùi thơm nhẹ. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào có chút chói mắt. Cô vừa ngồi dậy, cơ thể lập tức cảm thấy đau nhức sưng tấy khó chịu, Hạ Hạ không khỏi cau mày.
"Doong Doong."
Nghe có tiếng gõ cửa cô nhìn sang, thấy Trần Thư Văn đang mở cửa bước vào.
"Chị Thư Văn."
Cô mở miệng, giọng khàn khàn.
"Đây." Một cốc nước và vitamin C được đưa tới: "Uống cái này xong sẽ thấy dễ chịu hơn."
"Cảm ơn." Hạ Hạ dùng cả hai tay nhận lấy, nhấp một ngụm. Một cảm giác ngọt ngào lướt qua đầu lưỡi, làm dịu đi cảm giác khô đắng trong miệng.
"Còn cái này."
Trần Thư Văn đặt thứ gì đó vào lòng bàn tay, Hạ Hạ cúi đầu nhìn, là một viên thuốc nhỏ màu xanh lam.
"Cái này là do bác sĩ tư nhân chuẩn bị, so với thuốc tránh thai thông thường thì tác dụng phụ nhỏ hơn rất nhiều." Nói xong, cô ấy thấy Hạ Hạ sửng sốt một lúc, sau đó mặt dần dần đỏ đến tận mang tai, ánh mắt không khỏi nhìn xuống đất. Đêm qua cô chóng mặt đến mức không nhớ anh đã làm gì...
Căn phòng đã được người khác tận tâm dọn dẹp từ lâu, không còn lại dấu vết gì.
Trần Thư Văn cũng biết cô đang tìm kiếm cái gì: "Trong chuyện này thà tin vào chính mình còn hơn tin vào một người đàn ông."
Cô ấy hiểu quyết định của Hạ Hạ không tính đến việc có dùng biện pháp hay không. Nhưng Trần Thư Văn vẫn cau mày.
"Chị Thư Văn, sao chị biết..." Hạ Hạ nói được nửa chừng thì im lặng.
"Không phải ngày hôm qua em nói loại thuốc em uống không có tác dụng hay sao, tôi nghĩ có thể là do thể trạng của em cho nên đã hỏi bác sĩ xem có thể dùng thuốc nội địa của Thái Lan không. Khi bước tới cửa thì nghe thấy—"
Trần Thư Văn dừng lại: "Hắn vẫn luôn như vậy à? Cho dù có đang bệnh đang sốt cũng không quan trọng?"
Quả thực không phải như vậy. Hạ Hạ nuốt viên thuốc, lắc đầu.
"Chú ấy nói chú ấy giúp em đổ mồ hôi, đổ mồ hôi sẽ hết sốt."
Đây là cái trò vớ vẩn gì vậy? Trần Thư Văn giơ tay chạm vào trán Hạ Hạ, cô thật sự không còn sốt nữa. Nhưng nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô gái và mảng bầm tím dưới mắt, cô ấy tức giận nói: "Bây giờ còn tệ hơn cả lúc còn sốt."
"Hai ngày này em nên nghỉ ngơi thật tốt. Chuyến bay dài sẽ khá mệt mỏi nên đừng để bị ốm nữa."
Nghe vậy Hạ Hạ ngước mắt lên.
Trần Thư Văn nói: "Đoán chừng hai ba ngày nữa hai người sẽ quay về. Sáng nay Chu Dần Khôn và Trần Huyền Sinh lại rời đi, hàng hóa có lẽ đã đến rồi, Trần Huyền Sinh còn đích thân đến kiểm hàng, nếu mọi chuyện thuận lợi thì bọn họ sẽ sớm giải tán. Việc kinh doanh này vừa là thử thách, cũng vừa để thể hiện sự chân thành, cuối cùng đều phụ thuộc vào quyết định của Chu Dần Khôn, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, tôi nghĩ trong tương lai bọn họ sẽ hợp tác lâu dài."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?