9 giờ tối.
Hạ Hạ cầm bút nhìn bài tập trong vở bài tập nhưng lại không thể đặt bút. Cô chưa bao giờ lo lắng như vậy, không hiểu sao thời gian hôm nay trôi qua cực kỳ nhanh, dường như trời tối nhanh hơn bình thường.
Những lời cô nghe được vào buổi trưa nay cứ hiện lên lặp đi lặp lại. Ám chỉ rất rõ ràng, thể hiện tối nay anh sẽ đến phòng cô làm gì. Nghĩ đến đây, trái tim cô thắt lại, cơ thể đau nhức.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng để bản thân bình tĩnh. Cô đã quyết định chịu đựng cho đến khi anh chán và buông tha cho cô, cho nên chuyện kinh khủng này sẽ không chỉ xảy ra một lần, và cô phải chuẩn bị tinh thần.
Có điều cô không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Cảnh tượng đêm đó lại hiện lên trong đầu, một tay Hạ Hạ cầm bút, một tay vô thức che bụng dưới, cơn đau lúc ấy dường như vẫn còn ở đó...
Có tiếng cạch vang lên, cửa đột nhiên mở ra.
Hạ Hạ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của người đàn ông. Rõ ràng anh đã tắm rửa, thậm chí còn không thèm mặc áo sơ mi, một tay đút vào túi, tay còn lại đóng cửa.
Anh không nói một lời, nhưng bất cứ ai nhìn thấy cũng đều biết anh đến đây để làm gì.
Hạ Hạ căng thẳng khiến ngón tay cứng đờ, không nói nên lời.
Chu Dần Khôn nhìn người đang ngồi ở bàn học: "Viết xong rồi?"
"Vẫn, vẫn chưa xong." Cô theo bản năng trả lời.
Sau đó cô thấy anh cau mày.
Trong lòng Hạ Hạ lập tức căng thẳng, cô sợ anh sẽ chạy tới bóp cổ cô rồi lập tức bắt đầu, giống như đêm đó, trước khi anh đến gần, Hạ Hạ lúng túng đứng dậy: "Cháu... cháu còn chưa tắm."
Vừa nói, cô vừa vội vàng lấy bộ đồ ngủ rồi bước nhanh vào phòng tắm, không quên khóa cửa từ bên trong.
Mặc dù tiếng khóa cửa rất nhỏ nhưng người đàn ông vẫn nghe thấy. Anh nhìn cửa phòng tắm của cô, cánh cửa rách nát này chỉ cần đá một cái là mở ra ngay, anh cũng không biết cô khóa nó làm gì. Có điều hôm nay anh không muốn làm điều đó trong phòng tắm.
Chủ phòng trốn vào phòng tắm, để một người không hợp với không khí trong phòng ở lại.
Chu Dần Khôn bước vào giống như đi dạo, nơi này quả thực rất gọn gàng, thoạt nhìn không có nhiều đồ, cũng không có gì có giá trị, ngay cả mỹ phẩm và sản phẩm chăm sóc da mà phụ nữ thường dùng cũng chỉ có hai ba chai.
Có nhiều sách hơn anh tưởng. Có gối và búp bê được đặt trên chiếc ghế sofa đơn trong góc, bên cạnh là giá sách nhỏ có thể với tay tới.
Bên trái ghế sofa là giường ngủ màu hồng nhạt, được sắp xếp gọn gàng. Khi bước đến giường anh còn có thể ngửi thấy mùi kem nồng nặc. Anh đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào kem không ra kem sữa không ra sữa này từ khi bước vào cửa, nó giống hệt với mùi trên người cô.
Nghĩ tới đây, thứ phía dưới đã ngoe ngoe rục rịch, Chu Dần Khôn cúi đầu nhìn xuống, thứ này bây giờ giống như có suy nghĩ riêng của nó, luôn phản ứng với một số nguyên nhân không thể giải thích được.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?