Thứ sáu Hạ Hạ đi học về, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy hai người đang ngồi trong phòng khách, cô sửng sốt giây lát.
Sao về sớm thế?
Trong phòng khách, Chu Dần Khôn quay lưng về phía bên này, A Diệu đang ngồi trên ghế sô pha bên trái. Cánh cửa vừa mở ra A Diệu đã nhìn sang, Hạ Hạ nhìn hắn rồi lại nhìn bóng lưng người đàn ông.
"Cháu về rồi." Cô nhỏ giọng nói.
"Hạ Hạ về rồi à." Linda từ trong bếp đi ra: "Chiều nay có tiết thể dục, bây giờ chắc là đói rồi đúng không, chúng ta có thể ăn cơm ngay lập tức."
"Vâng." Hạ Hạ mỉm cười với bà ấy rồi đi lên lầu, cất cặp sách rửa tay rồi mới xuống.
Bữa tối hôm nay phong phú hơn mọi khi vì có thêm hai người. Cô bước tới kéo ghế ra ngồi xuống, nhìn về phía đối diện, bắt gặp đôi mắt đen láy đó, cô lập tức quay mặt đi, cúi đầu nhìn bát đĩa của mình.
Linda như thường lệ xong nấu bữa tối liền đi, lúc Linda đi, Chu Dần Khôn còn nhìn qua một lần. Linda về sớm như vậy, Chu Hạ Hạ cũng không giữ bà ấy lại, cái này hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của cô. Cho nên... hôm đó cô chỉ ở nhà một mình, cũng tự vào bếp rửa bát.
Anh quay đầu lại nhìn cô chằm chằm. Cô nhớ rất kỹ, cô sợ sẽ có thêm một người trở thành sự uy hiếp của cô.
Ngay cả khi cúi đầu, Hạ Hạ vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt đang nhìn thẳng vào mình, cô cảm thấy vô cùng mất tự nhiên. Chu Dần Khôn cuối cùng cũng nhấc đũa lên, Hạ Hạ đối diện anh và A Diệu bên cạnh cũng nhấc đũa lên.
Nhà ăn yên tĩnh vô cùng, thậm chí còn yên tĩnh hơn cả lúc cô ăn một mình. Có lẽ cô đã quen ở một mình, nhưng bây giờ lại có thêm hai người nữa khiến cô cảm thấy có chút khó xử.
Mấu chốt là Linda đã rời đi, còn A Diệu thì cũng chỉ tạm thời ở đây chứ không ở lại, nếu buổi tối anh ta rời đi, vậy thì còn lại chỉ là...
Nghĩ đến đây, bàn tay cầm đũa của Hạ Hạ siết chặt, món ăn bình thường cô cảm thấy rất ngon giờ đã chẳng còn vị gì nữa.
Lượng thức ăn cô ăn hôm nay ít hơn rất nhiều so với trước kia. Chu Dần Khôn nhìn cô cau mày, anh đang định nói đổi một chuyên gia dinh dưỡng khác thì điện thoại di động của A Diệu bên cạnh vang lên.
"Anh Khôn, bên kia có phản hồi. Bữa tối tối nay sẽ có sự tham gia của Bộ trưởng Bộ Y tế và tân Ủy viên cảnh sát, nhưng với tư cách cá nhân nên họ không có tên trong danh sách khách mời đặc biệt."
"Mấy giờ."
"Tám giờ."
Cuộc trò chuyện đơn giản đã tiết lộ một thông tin vô cùng quan trọng—Chu Dần Khôn tối nay sẽ ra ngoài.
Hạ Hạ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức thả lỏng tinh thần, ngay cả vị giác cũng trở nên nhạy bén hơn. Tuy là một bữa ăn dinh dưỡng nhưng cũng được chế biến theo khẩu vị của cô, trừ mấy món trước mặt Chu Dần Khôn, mấy món còn lại cô đều ăn, cũng ăn hết một bát cơm.
Anh biết cô ăn chậm, chỉ là không ngờ nửa bữa ăn sau lại tiến triển nhanh như vậy. Nửa bữa đầu ăn giống như gà mổ cơm, nửa bữa sau thì y hệt con heo con ăn cơm. Người đàn ông bình tĩnh nhìn cô, sắc mặt so với hai ngày trước đã khá hơn rất nhiều, xem ra chuyên gia dinh dưỡng cũng khá có năng lực.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?