A Diệu đang xem điện thoại thì ngửi thấy mùi cà phê, anh ta vô thức quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Hạ đặt thứ gì đó trước mặt mình, A Diệu cất điện thoại lại vào túi.
"Cảm ơn." Cô nói lại câu giống đêm qua.
"Cái gì?"
"Lúc ở trên đảo, bác sĩ nói tối hôm đó là anh đến tìm ông ấy. Thuốc không gây kích ứng mà ông ấy kê đơn không có trên đảo, anh đã chạy suốt đêm đi mua."
A Diệu im lặng vài giây: "Không có gì, là ý của anh Khôn."
Đây đều là trách nhiệm của hắn, cho dù hắn không tìm bác sĩ, anh Khôn cũng sẽ tìm. Cho dù hắn không đi mua thuốc, anh Khôn cũng sẽ kêu hắn đi. Chỉ là hắn làm trước khi anh Khôn ra lệnh mà thôi.
Có điều, cũng có những thứ hắn không thể nghĩ tới, chẳng hạn như chuyên gia dinh dưỡng.
Nhắc đến Chu Dần Khôn, vẻ mặt Hạ Hạ cứng đờ. Cô nhìn A Diệu, tuy rằng trên mặt hắn vô cảm, nhưng trong lòng Hạ Hạ, hắn cũng không đáng sợ bằng người đàn ông trên lầu.
"Tôi có thể hỏi anh một câu được không?" cô nhẹ nhàng nói.
A Diệu nói: "Có thể."
Sau đó, hắn nhìn thấy trong mắt cô gái hiện lên một tia xấu hổ: "Anh có biết tại sao chú ấy lại... lại..."
Tuy những lời này không rõ ràng nhưng A Diệu hiểu được. Mặc dù chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng dù sao đi theo Chu Dần Khôn liếm máu trên dao nhiều năm như vậy cũng đã nhìn thấy quá nhiều. So với những người đó, cô gái trước mặt giống như một tờ giấy trắng, trong mắt cô hiện rõ sự mờ mịt, bối rối, xấu hổ và bất lực.
Rõ ràng là cô không hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cô không biết hỏi ai nên mới hỏi hắn, người mà cô đã quen khá lâu.
Thành thật mà nói, A Diệu cũng không biết.
Đêm đó hắn đã suy nghĩ về câu hỏi của Chu Hạ Hạ. Có lẽ vì đã tận mắt chứng kiến Chu Dần Khôn làm quá nhiều chuyện không có giới hạn nên từ 'loạn luân' gắn với Chu Dần Khôn, A Diệu cũng không thấy có gì kỳ lạ. Chỉ cần anh Khôn muốn thì quan hệ huyết thống vai vế gì đó cũng chẳng là gì cả.
Vấn đề là—tại sao?
Phải chăng khuôn mặt và dáng người của Chu Hạ Hạ đã khiến anh mê mẩn và bị thu hút? Rõ ràng là không. Nếu có thì anh đã chẳng đợi đến ngày hôm nay.
Hoặc có thể là do cô miệng ngọt lại biết làm nũng, khiến cho anh Khôn có cảm giác dễ chịu? Nếu mà nói như vậy thì cũng không phải, ngược lại là Chu Hạ Hạ này còn nhiều lần khiêu khích anh Khôn đến mức anh phải ném ly nổi giận, thậm chí hắn đây còn phải chịu tội theo.
A Diệu nghĩ đi nghĩ lại, bất lực cau mày.
Thấy hắn vẫn im lặng, Hạ Hạ lúng túng nắm chặt chiếc ghế sofa nhung màu kem, cúi đầu hỏi: "Chú ấy nhốt tôi như thế này, uy hiếp tôi, ép buộc tôi... có phải là vì muốn tôi thành tình nhân của chú ấy không?"
Nghĩ lại những gì Chu Dần Khôn nói tối qua, có lẽ cũng chỉ còn lại duy nhất khả năng này. Dù không muốn nói ra, dù cảm thấy ghê tởm và chán ghét nhưng cô vẫn hỏi, cô muốn có được câu trả lời chắc chắn.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?