🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 142: Thú cưng

Trở về biệt thự ở Bangkok thì đã hơn 12 giờ.

Sau khi xuống xe, A Diệu lái xe đi.

Hai người ngồi ở ghế sau, Chu Dần Khôn suốt đường về không nói một lời, coi cô như không tồn tại.

Vậy cũng tốt.

Cô nhìn anh bước vào cửa, đợi vài giây rồi mới đi theo vào. Tất cả đèn trong biệt thự đều được bật lên, đứng ở cửa nhìn vào trong, cảm giác căn biệt thự dường như trống trải và vắng vẻ hơn trước.

Hạ Hạ không khỏi nghĩ đến lần đầu tiên cô tới đây. Khi đó, ba mẹ cô đều lần lượt qua đời, cô nghĩ đó có lẽ là khoảng thời gian đen tối và tuyệt vọng nhất trong cuộc đời mình, cô nghĩ trong tương lai cô đi đâu, làm gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Chỉ là không ngờ sẽ có một ngày cô lại phải trải qua bóng tối tuyệt vọng như vậy một lần nữa. Nhưng lần này, sẽ không còn người chăm sóc cô, đồng hành hay an ủi cô suốt thời gian này nữa.

Tay vẫn còn quấn băng, cô đẩy cánh cửa hé mở, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sofa quay lưng về phía này. Lúc này, tiếng bật lửa châm thuốc đặc biệt rõ ràng.

Từ cửa đến phòng khách, khoảng cách không xa cũng không gần, nhưng ít nhất cũng xoa dịu được cảm giác ngột ngạt trong lòng. Hạ Hạ không hiểu mục đích anh đưa cô về đây là gì.

Những thứ anh muốn, chẳng hạn như công ty của ba cô, chẳng hạn như... cơ thể của cô, Chu Dần Khôn đều đã có được.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy: "Chú muốn thế nào mới có thể để tôi đi?"

Trong biệt thự yên tĩnh, mặc dù giọng nói nhỏ đến đâu vẫn có thể nghe rõ.

Lại muốn rời đi.

Chu Dần Khôn đang hút thuốc, cảm thấy có chút buồn cười. Dù không có tiền, dù có thể bị kẻ thù của Chu Diệu Huy bắt đi tra tấn bất cứ lúc nào, dù rất sợ anh nhưng cô vẫn dám nhắc đến hai chữ này. Ngay cả giọng điệu cũng giống như lần trước ký hợp đồng chuyển nhượng.

Thậm chí khi vừa nhìn thấy anh, phản ứng đầu tiên của cô là quay người chạy xuống biển.

Thà chết cũng không muốn ở bên cạnh anh.

Nụ cười của người đàn ông càng sâu hơn, ung dung phả ra một vòng khói: "Nếu tôi không buông ra, vậy cháu định làm gì, tự sát? Nhịn ăn nhịn uống tới chết, hay là lao xuống biển chết đuối như vừa rồi?"

Hạ Hạ im lặng không lên tiếng.

Nếu thực sự phải lựa chọn, cái chết quả thực còn tốt hơn thế này.

Không có tiếng trả lời, chỉ có một tiếng cười nhạo phát ra từ phòng khách.

"Cháu gái nhỏ, cháu nghe cho kỹ đây." Giọng anh nhẹ nhàng trong trẻo: "Cháu chết như thế nào thì những người mà cháu quan tâm cũng phải chết như thế. Nếu cháu chết đói, bà ngoại của cháu cũng sẽ chết đói đến trơ xương trong viện dưỡng lão. Cháu nghĩ xem, bà ấy đã già như vậy rồi thì có thể chịu đựng được bao nhiêu ngày?"

"Nếu cháu chết đuối, tôi sẽ buộc đầu Suchela vào du thuyền, cho nó dạo một vòng sông Mê Kông."

"Nếu cháu uống thuốc như mẹ của cháu, tôi sẽ đem tro cốt của bà ta cho lũ chó ăn, coi như một bài học cho bà ta vì việc đã không dạy dỗ tốt con gái mình."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...