A Diệu đang đợi bên ngoài, nhìn thấy Chu Dần Khôn bước ra, hắn lập tức xuống xe mở cửa ghế sau.
"Anh Khôn, khi nào anh rảnh?" Đi tới cửa xe nhưng Bạch Lệ Quân vẫn không buông tay.
"Làm gì?"
Thấy Chu Dần Khôn nhìn mình chằm chằm, tim Bạch Lệ Quân đập liên hồi, từ khoảng cách này, cô ta có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh. Dù đang đi giày cao gót nhưng vẫn phải nhón chân mới đến được gần tai người đàn ông: "Cùng em đi thử váy cưới."
Tuy là nói với Chu Dần Khôn nhưng A Diệu ở bên cạnh cũng nghe thấy rõ ràng. Hắn bình tĩnh nhìn Chu Dần Khôn, người sau cười như không cười: "Em hẹn giờ rồi nói cho tôi biết."
Cô ta sẽ hẹn giờ? Bạch Lệ Quân có chút kinh ngạc, sau đó mặt hơi đỏ lên: "Được."
Xe lái đi rất xa, A Diệu nhìn gương chiếu hậu, bóng người mặc váy vẫn đứng đó.
"Hàng đã chuyển tới chưa?" Chu Dần Khôn dùng khăn giấy lau tay.
A Diệu quay mặt lại nói: "Được gửi tới rồi. Tướng Ngang Anh lúc đó muốn gọi điện, em nói anh đang bận, sẽ trực tiếp đến thăm ông ấy vào một ngày khác."
Vừa dứt lời, điện thoại ở ghế sau reo lên.
Chu Dần Khôn nhìn số rồi trả lời: "Tướng Ngang Anh, đã lâu không gặp."
"Nghe nói hiện tại ông là Tham mưu trưởng Bộ Quốc phòng của chính phủ quân sự Myanmar. À, chỉ là món quà nhỏ thôi, không cần để trong lòng."
*Tham mưu trưởng: chức vụ trong quân đội, thuộc cấp tướng, chỉ sau bộ trưởng Bộ quốc phòng.
Đầu bên kia tỏ ra khách sáo một phen, sau đó hỏi thêm vài câu.
Chu Dần Khôn châm một điếu thuốc, nói: "Cho nên mới phải làm phiền tướng Ngang Anh giật dây."
"Đúng, tôi muốn gặp Tổng Tư Lệnh."
*Tổng tư lệnh: Người chỉ huy cao nhất, có quyền ra mệnh lệnh hành động cho tất cả các lực lượng vũ trang của quốc gia.
Nói chuyện một hồi, Chu Dần Khôn cúp điện thoại rồi tiện tay ném đi, tựa vào ghế sau nhắm mắt.
A Diệu cho xe chạy chậm lại: "Anh Khôn, vừa rồi cô Bạch nói thử váy cưới là có ý gì? Chúng ta có hợp tác với nhà họ Bạch không?"
Dù vừa rồi đã nghe rõ ràng nhưng A Diệu lại cảm thấy có gì đó không đúng. Nếu anh Khôn đã quyết định hợp tác với nhà họ Bạch để chống lại Ngõa Bang, vậy anh gửi cả một xe vàng miếng cho Ngang Anh của chính quyền quân sự Myanmar, rồi yêu cầu Ngang Anh làm cầu nối với Tổng tư lệnh là có ý gì?
"Bạch gia."
Chu Dần Khôn khinh thường cười: "Xem ra vẫn đang cho rằng thực lực vẫn như trước, không nhìn rõ tình hình, không biết cụp đôi mà làm người thì sớm muộn gì cũng chết. Hợp tác với chúng là ngõ cụt."
"Cho nên anh Khôn mới để Ngang Anh giật dây nói chuyện trực tiếp với chính phủ quân sự Myanmar?"
A Diệu suy nghĩ, nhận ra đây là thực sự là điều tốt. Thỏa thuận 10 năm trước đó đã cho phép ông cụ mở rộng thành công vùng nguyên liệu và thị trường mà không tốn nhiều công sức. Nếu hiệp ước có thể gia hạn thêm mười năm nữa, cho dù không phải mười năm, mà chỉ năm ba năm, với thủ đoạn của anh Khôn cũng đủ để thành lập một vương quốc ma túy còn lớn hơn cả Khôn Sa hồi đó.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?