🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 139: Tỉnh lại

*Tháp đôi Petronas.

Máy bay trực thăng hạ cánh xuống phố cổ Kokang.

Kokang là Đặc khu hành chính 1 của bang Shan Myanmar, thủ phủ là thành phố Laukkai*, nằm trên cao nguyên bang Shan giữa Myanmar và Trung Quốc, nằm về phía bắc và phía đông giáp tỉnh Vân Nam Trung Quốc.

*Phiên âm của Laukkai - Laukkaing Laojie Miến Điện.

Mười sáu năm trước, Lực lượng đồng minh Kokang tuyên bố tách khỏi Đảng Cộng sản Myanmar thực hiện quyền tự trị cao, có chính phủ, quân đội, hệ thống thuế và pháp luật độc lập, đồng thời không chịu bất kỳ ràng buộc nào của chính phủ quân sự Myanmar. Nhìn bề ngoài thì đây là đặc khu hành chính 1 nhưng về bản chất thì nó đã trở thành một tiểu bang của một bang Myanmar.

"Anh Khôn, Côn Sơn đã được hộ tống đến đây." Sau khi nhận được thông tin mới, A Diệu khởi động xe.

Chuyến bay từ Thái Lan đến Kokang chỉ mất chưa đầy hai giờ nhưng trông lại có cảm giác như đang đi từ một thành phố sầm uất đến một thị trấn nhỏ. Con đường không lớn cũng không sạch sẽ, hai bên hầu hết là những lán sắt, một số rõ ràng đã bị phá hủy trong các cuộc xung đột vũ trang, người lớn thì nhặt những thứ hữu ích trong đống đổ nát, trẻ em thì rượt đuổi, chân trần chạy trên bùn trộn lẫn với tro đen.

So với các khu dân cư, căn nhà duy nhất xung quanh đây được coi là "nhà" lại là sòng bạc. Ở Kokang, cờ bạc không chỉ hợp pháp mà còn mang lại phần lớn thu nhập.

Xe chạy qua Tháp đôi Petronas, xuyên qua đám đông tiến vào phía đông thành phố Laukkai. Đây được coi là khu vực có phong cảnh đẹp nhất ở Kokang, càng lái xe về phía hồ càng yên tĩnh, từ xa có thể nhìn thấy hai chiếc xe địa hình quân sự cùng một số người đàn ông mặc trang phục ngụy trang cầm súng.

Chu Dần Khôn vừa xuống xe, những người đó lập tức nhìn sang.

"Anh Khôn!"

Người đàn ông đang quỳ dưới đất, hai tay bị trói sau lưng nhìn thấy anh thì rên rỉ vài tiếng. Âm thanh đầy sợ hãi, rõ ràng hắn đã biết Tái Bồng và Chu Diệu Huy đều đã chết, không còn ai có khả năng kiểm soát được anh nữa.

Người đàn ông bước đến chiếc ghế câu cá bên hồ, ngồi xuống châm một điếu thuốc.

Anh không nói lời nào, ngược lại khiến cho Côn Sơn đang quỳ trên đất càng thêm căng thẳng, hắn ta quỳ bò đến bên cạnh Chu Dần Khôn, thút thít như thể có rất nhiều điều muốn nói.

Chu Dần Khôn quay đầu nhìn hắn: "Chậc, ai đã trói chú Phật Thủ lại thế này? Còn không mau cởi trói cho chú ấy."

A Diệu bước tới cởi trói cho Côn Sơn, hắn lập tức lấy chiếc khăn đang nhét trong miệng ra: "A Khôn, cậu muốn biết bí mật gì tôi nói cho cậu biết, nhưng xin đừng động vào vợ con tôi! Coi như nể tình lòng trung thành trước đây của tôi với anh Tái Bồng đi, xin đừng giết tôi!"

Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm hắn hai giây, rồi đột nhiên mỉm cười: "Chú, nhiều năm không gặp tính tình chú thay đổi rất nhiều."

"Hả? Đúng, đúng vậy..." Côn Sơn đổ mồ hôi đầm đìa, ánh mắt có chút lảng tránh: "Ai về già mà không sợ chết chứ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...