Bầu trời dần sáng hơn, ánh nắng ban mai từ ban công chiếu vào, làm cho sắc mặt người nằm trên giường càng tái nhợt.
Bác sĩ nhìn thời gian.
Hai tiếng sau khi tiêm thuốc hạ sốt sẽ tiêm thuốc tránh thai, bây giờ lại trôi qua hai tiếng nữa, ông ấy lại đo nhiệt độ cho Hạ Hạ, cô vẫn còn sốt nhẹ.
Nhìn sắc mặt người đàn ông đứng bên cạnh rất tệ, ông ấy có chút do dự.
Anh là người lăn lộn con gái người ta thành ra thế này, và giờ thì anh cũng là người nôn nóng mất bình tĩnh. Quả nhiên, những người giàu mua được cả hòn đảo này người sau lại càng kỳ lạ hơn người trước.
"Thưa ngài, sau khi tiêm thuốc hạ sốt, thân nhiệt của cô gái này đã hạ xuống, nhưng vẫn còn sốt nhẹ, tuy nhiên đây không phải là sốt bệnh lý mà là phản ứng bình thường của cơ thể đối với việc tiêm thuốc tránh thai. Hai tiếng nữa tôi sẽ quay lại làm một kiểm tra khác."
Lúc này cửa phòng mở ra, A Diệu bước vào mang theo một thứ gì đó đưa cho bác sĩ: "Là cái này phải không?"
Bác sĩ lấy ra kiểm tra: "Đúng rồi, thành phần trong những loại thuốc mỡ này tương đối dịu nhẹ. Cô ấy còn nhỏ nên không thích hợp sử dụng các loại thuốc mỡ có tính kích ứng cao."
"Cái này bôi vào vùng kín, cái này thì làm nóng trong lòng bàn tay rồi xoa lên vùng bị bầm tím, còn thuốc này—"
Nói được nửa câu bác sĩ nhìn A Diệu rồi nhìn Chu Dần Khôn, cả hai người họ đều không biết cách chăm sóc bệnh nhân: "Hay là tìm một cô giúp việc, tôi sẽ hướng dẫn cô ấy."
"Được."
A Diệu quay người định bước ra ngoài, không ngờ người đàn ông ngồi trên ghế sofa lại nói: "Không cần."
A Diệu và bác sĩ vô thức nhìn qua.
"Tiếp tục."
"Ồ, được." Bác sĩ chỉ vào hộp thuốc và băng gạc trong tay: "Cuối cùng là vết thương ở lòng bàn tay của cô ấy, vết khâu tôi đã xử lý rồi, chỉ cần thay thuốc và băng gạc đúng giờ là được. Anh có thể bôi thêm thuốc nhưng đừng buộc băng gạc quá chặt."
Nói xong ông ấy đứng dậy: "Vậy hai tiếng nữa tôi sẽ quay lại."
A Diệu nhìn bác sĩ rời đi rồi quay lại nhìn Chu Dần Khôn. Anh Khôn không cho hắn đi kêu người tới, chính là... muốn tự tay bôi thuốc cho Chu Hạ Hạ?
Nghĩ đến đây, ánh mắt A Diệu vô thức rơi trở lại giường. Mặc dù đã được đắp chăn nhưng xét theo hơi thở yếu ớt và khuôn mặt tái nhợt thì chắc chắn là bị thương không nhẹ. Sức lực giữa nam và nữ luôn có sự chênh lệch rất lớn, càng đừng nói là một người đàn ông thể chất mạnh mẽ hơn người bình thường như anh Khôn.
Cuộc gặp gỡ của Chu Hạ Hạ với anh Khôn giống như một con thỏ nhỏ được cho ăn cẩn thận gặp phải một con sói hoang độc ác. Ngay từ đầu đã không cùng một loài, mối quan hệ này từ lúc chớm nở đã không bình đẳng.
Ví dụ như anh Khôn là bậc cha chú còn Chu Hạ Hạ là thế hệ sau. Ví dụ như anh Khôn là đàn ông, nhưng Chu Hạ Hạ thậm chí còn không được tính là một người phụ nữ trưởng thành, cùng lắm cũng chỉ coi là một cô gái mới lớn mà thôi.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?