Mỗi một lời Chu Dần Khôn nói ra còn đau đớn hơn một nhát dao đâm vào người hắn, mặt Ngụy Diên đầy máu và nước mắt, hắn dùng hết sức lực vùng vẫy.
Không chỉ có hắn, ngay cả Hạ Hạ cũng biết, một khi mũi tiêm này tiêm vào người thì mọi chuyện sẽ kết thúc.
Cô biết ống nhỏ này là một cực hình còn đau đớn hơn cả cái chết đối với anh A Vĩ. Nhưng cô dùng hết sức cũng không thể kéo được cổ tay của người đàn ông ra, thấy anh định tiêm heroin vào người Nguỵ Diên, cô đã dùng hết sức ngăn cản nhưng vẫn không có tác dụng, Chu Dần Khôn hất tay cô ra, Hạ Hạ bị hất ngã xuống đất.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy khẩu súng bị Chu Dần Khôn ném xuống đất. Cô lao tới mà không cần suy nghĩ.
Cần cổ Chu Dần Khôn lạnh buốt, bàn tay đang định bơm tiêm dừng lại, anh chậm rãi quay đầu, họng súng lạnh ngắt áp vào cổ. Mặt người con gái cầm súng trắng như tờ giấy, hai mắt đỏ hoe, tay cầm súng run rẩy không ngừng.
"Chú thả anh ấy đi." Hạ Hạ thở gấp, lo lắng kêu lên: "Chú út, xin chú để anh ấy đi."
Khóe môi Chu Dần Khôn chậm rãi nhếch lên.
Rất tốt. Anh dạy cô cách dùng súng, cuối cùng cô lại kề súng vào cổ anh. Anh cứu mạng cô, còn giờ cô lại đang đe dọa anh chỉ vì một kẻ tạp chủng này.
"Chu Hạ Hạ."
Người được gọi tên run rẩy nhìn anh.
Chu Dần Khôn lại nói: "Hôn tôi, tôi có thể cân nhắc việc thả nó ra."
"Cái gì?" Bàn tay cầm súng của cô càng run rẩy dữ dội hơn.
"Ba." Anh trực tiếp bắt đầu đếm ngược.
"Chú thực sự định để anh ấy đi?"
"Hai."
Trong lòng cô nhanh chóng trở nên lo lắng. Mặc dù trước đó cô đã từng bắn một khẩu súng, nhưng khẩu súng trên tay cô rõ ràng khác với khẩu súng trước đó, mà cô thì hoàn toàn không biết cách sử dụng nó. Cô không chắc liệu Chu Dần Khôn có giữ lời hay không, nhưng cho dù anh có giữ lời thì cô và anh làm sao có thể—
Lúc này, Ngụy Diên dùng sức nói: "Không được, Hạ Hạ."
Cả hai người đều hiểu ý Chu Dần Khôn. Nếu Hạ Hạ thỏa hiệp, cô sẽ chỉ nhận được kết quả tồi tệ hơn.
"Một."
Vừa dứt lời, Chu Dần Khôn không chút do dự bắt đầu động thủ, Hạ Hạ lập tức ôm lấy cổ anh, nghiêng người tới.
Không ngờ người đàn ông lại cười khẩy: "Thật sự có thể làm bất cứ điều gì cho nó."
Hạ Hạ vừa nghe nói đã biết có chuyện không ổn nhưng đã quá muộn. Chu Dần Khôn nắm lấy tay cô, ép cô bóp cò, một tiếng vang lớn, viên đạn bắn ra, xuyên qua ngực trái Ngụy Diên, để lại một lỗ đạn sâu hoắm ở góc tường.
Máu từ lồng ngực hắn chảy ra.
Hạ Hạ ngã ngồi xuống đất, hai tay tê dại, bất lực nhìn người trên mặt đất dần dần không còn động đậy. Chu Dần Khôn gỡ súng trong tay cô ra, cúi đầu hôn lên tai cô, nói vào tai cô: "Phải làm sao đây, hiện tại người giết nó lại chính là cháu."
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?