🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 119: Cơ hội

Sáng sớm, xung quanh rất yên tĩnh. Hạ Hạ nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài, đi về phía sau biệt thự mà cô từng đến lần trước.

Càng đi xa lại càng nghe thấy tiếng chó sủa từ chuồng chó. Sau đó, Hạ Hạ nhìn thấy một người đứng cạnh xích đu nơi cô ngồi lần trước.

Bàn tay cầm tờ giấy siết chặt, cô bước tới, người đàn ông lập tức nhìn sang.

Hạ Hạ đi đến xích đu, vẫn cách hắn hai bước, ánh mắt hai người chạm nhau trong giây lát. 

Cuối cùng Ngụy Diên lên tiếng trước: "Vết thương của em thế nào rồi?"

Cô gái nắm chặt tờ giấy, ngơ ngác nhìn hắn. Ngụy Diên cúi đầu xem thứ trong tay cô. Bức thư do hắn viết, chỉ có một câu.

[Em còn nhớ cái xích đu không?]

"Anh..." Hạ Hạ nói: "Anh là Anh A Vĩ phải không?"

Lần đầu nhìn thấy hắn trong nhà hàng, Hạ Hạ đã cảm thấy hắn rất giống anh trai hàng xóm của cô khi cô còn nhỏ. Nhưng Ngụy Diên nhìn thấy cô lại không có phản ứng gì nên cô hơi do dự. Trên bàn ăn cô còn nhìn anh ấy mấy lần, nhưng Ngụy Diên luôn tránh ánh mắt của cô.

Hạ Hạ vốn tưởng rằng do ánh mắt bất lịch sự của cô đã khiến anh khó chịu. Vì vậy cô nghĩ có lẽ trí nhớ của mình mơ hồ nên nhận nhầm người.

Nhưng khi nhìn thấy tờ giấy này và chữ "xích đu" trên đó, trí nhớ vốn mơ hồ của cô bỗng trở nên rõ ràng.

Khi còn nhỏ, cô biết hàng xóm của mình có một người anh trai rất cao, nhưng họ lại chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Lần tương tác thực sự là lần ở sân chơi tầng dưới, cô bị những đứa trẻ khác cô lập vì không hiểu tiếng Quảng Đông, họ thậm chí còn đẩy cô ra khỏi xích đu, là anh trai hàng xóm đã bế cô lên, mắng những kẻ bắt nạt bảo vệ cô, phủi bụi trên người cô, lau nước mắt rồi dẫn cô đến căng tin mua kẹo.

Còn nhớ chiếc xích đu không? Cô nhớ đến chiếc xích đu hồi còn nhỏ, và cô cũng nhớ chiếc xích đu trong biệt thự này.

Mặc dù không biết tờ giấy đó có phải là lời mời gặp cô ở xích đu hay không, nhưng Hạ Hạ vẫn quyết định đến xích đu gần nhất trước. Hóa ra là cô đã đúng.

Ngụy Diên có thể hiểu được tâm tình của Hạ Hạ lúc này, nhưng hắn không thể tin được sao lại có chuyện trùng hợp như vậy.

Giống như lần trước từ chuồng chó đi ra, hắn nghe thấy giọng cô gái liền quay đầu lại, nhìn thấy cô đang đứng bên cạnh xích đu, lúc đó hắn cũng không tin. Bởi vì cảnh tượng khi đó rất giống với những gì trong trí nhớ hắn, nó gần như ngay lập tức khiến hắn nhớ đến cô bé bị bắt nạt năm xưa.

Lần này trong bữa tiệc, hắn thực sự đã nhìn rõ mặt cô. Chu Dần Khôn còn gọi cô là Hạ Hạ, từ hình dáng cho đến các đường nét trên khuôn mặt đều giống như khi còn nhỏ. Đặc biệt là đôi mắt thỉnh thoảng lại nhìn hắn giống đến mức khiến trái tim hắn rung động.

Lúc này, cô đứng bên xích đu gọi tên hắn. Đã nhiều năm như vậy, hắn chưa nghe thấy ai gọi mình là A Vĩ hay Hứa Gia Vĩ.

Khi nghe thấy tiếng gọi "anh A Vĩ" đôi mắt Ngụy Diên hơi chuyển động.

"Đã lâu không gặp, Hạ Hạ."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...