Hạ Hạ nghe vậy lập tức hiểu ra có chuyện không ổn, cô nhìn vào gương chiếu hậu, thấy một chiếc ô tô che kín biển số đang dần tiến đến gần. Cô đã gặp phải tình huống này cũng không chỉ một lần.
Nhưng tình huống lần này có hơi khác, Chu Dần Khôn đang lái xe, không có ý định lấy súng. Nói cách khác, trong xe có thể không có súng, dù sao đây cũng không phải là Thái Lan.
Mặc dù không biết tại sao lại bị truy đuổi, nhưng Hạ Hạ biết cô hiện tại trong tình huống này có thể sống sót hay không phụ thuộc vào kỹ năng của người lái xe.
Tất cả những gì cô có thể làm là lập tức nới lỏng dây an toàn như anh nói và cúi xuống. Chiếc xe phía sau càng lúc càng gần, Chu Dần Khôn nhìn cái người đang ngoan ngoãn nằm xuống, ném chiếc áo khoác gần tay lên người cô, che đi cần cổ trắng nõn lộ ra ngoài.
Xe sắp tiến vào đường hầm, trong hầm không có chỗ nào có thể quay đầu, một khi dừng lại bên trong đấy, chắc chắn sẽ là đường chết.
Đạp ga xuống, xe nhanh chóng lao đi, đột nhiên chuyển từ sáng sang tối, phải mất vài giây mới có thể thích ứng, sau khi chiếc Bentley lao vào, chiếc xe phía sau thế mà giảm tốc độ, nhưng giây tiếp theo lại tăng tốc lên để đuổi kịp.
"Bùm!"
Chiếc xe phía sau tông mạnh vào đuôi xe Bentley, do tốc độ quá cao nên bánh xe của chiếc Bentley bị chệch hướng, trước đó một giây Chu Dần Khôn buộc phải điều chỉnh hướng đi, anh giảm tốc, ổn định tay lái trước khi xe tông vào lề đường bên cạnh, đầu xe quẹt qua lề đường rồi nhanh chóng lao thẳng lên, tiếp tục lái về phía lối ra đường hầm.
Chỉ chốc lát sau, một trong những chiếc xe công vụ màu đen đã đuổi kịp, cửa mở rộng, vài chiếc rìu nhanh chóng bay ra, tất cả đều đập vào kính xe, kính chắn gió phía sau vỡ tan, gió lạnh lập tức ập vào. Chu Dần Khôn nhìn gương chiếu hậu, lại thấy hai người trông rất quen mắt.
Lúc này, chiếc xe ô tô chạy tới từ phía bên kia cũng rút mã tấu dài bằng cánh tay ra chém vào cửa kính.
Hai xe áp sát nhau, chỉ có thể nghe thấy lốp xe phát ra âm thanh sắc bén chói tai trong đường hầm, thân chiếc Bentley do Chu Dần Khôn điều khiển đã tông thẳng vào đầu xe công vụ màu đen bên phải, cứng rắn kìm chặt đối phương, con mã tấu bên kia trượt ra khỏi kính cửa sổ xe, bổ vào khoảng không.
"Thằng nhóc này mẹ nó mày thật sự muốn chết!"
Người đàn ông cầm rìu tên là A Bưu, Chu Dần Khôn nhìn chiếc rìu, cũng không trốn tránh hay cầu xin, còn cứng đầu không chịu cho xe ra xa. Không có gì khiêu khích hơn thế này nữa, A Bưu tóm lấy thành cửa xe, lật người vươn ra hơn phân nửa cơ thể, gầm lên chém về phía Chu Dần Khôn.
Thấy lối ra đường hầm ngày càng gần, Chu Dần Khôn ấn cửa sổ xuống.
Chiếc rìu sắc nhọn chém tới chính xác và mãnh liệt, Chu Dần Khôn nghiêng đầu, lưỡi rìu sượt qua mặt anh, sau đó anh đột nhiên giảm tốc độ, chiếc xe công vụ màu đen không kịp phản ứng, chạy vượt qua chiếc Bentley, chỉ nghe thấy một âm thanh nghèn nghẹn phát ra, A Bưu bị vướng vào chiếc rìu, bị kéo thẳng ra khỏi xe công vụ.
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?