🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 111: Ẩu đả

Có một con đường nhỏ nối giữa khu dân cư cũ và phố thương mại, ngay ngã tư có một quán cá viên thủ công nhưng không mở cửa.

Từ ngã tư rẽ vào, quả nhiên có một sân chơi nhỏ ở phía sau phố thương mại, có một đám trẻ con chạy nhảy như điên, ríu rít la hét rất ồn ào.

"Nơi này thay đổi lớn như vậy, trước đây chỉ là một mảnh đất cát, bây giờ lại có nhựa đường cùng cỏ." Hạ Hạ thở dài, đi tới ngồi xuống: "Trước đây cháu thường ngồi ở chỗ này xem bọn họ chơi đùa."

Người đàn ông bước tới, đút hai tay vào túi, lạnh lùng nhìn cô. 

Hạ Hạ ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt kia, nhanh chóng lấy khăn giấy trên người ra trải trên bậc thềm: "Chú ngồi đây."

Tuy Chu Hạ Hạ có chút phiền phức, nhưng vào thời điểm quan trọng đầu óc cô vẫn sáng suốt. Chu Dần Khôn ngồi xuống rồi mới nói: "Sao vậy, hồi nhỏ phiền phức quá, người ta không cho chơi chung à?"

"Không phải. Tại vì không hiểu họ nói gì nên không chơi với họ. Nhưng mà sau này, thời gian qua đi, cũng có thể nghe hiểu một chút, lúc đó mới chơi chung được với họ. Lúc đó thậm chí cả đám còn đến cửa hàng đằng kia để mua kẹo bơ cứng—úi."

Mắt Hạ Hạ sáng lên: "Cái cửa hàng kia vẫn còn mở!"

Cô lập tức đứng dậy, hình như đang định đi mua kẹo bơ cứng. Đã đến đây rồi, tất nhiên phải làm mấy việc ngốc nghếch một chút.

*Kẹo bơ cứng: chỉ một loại kẹo làm từ đường nâu hoặc mật đường.

Nhưng anh không ngờ cô chỉ đi được hai bước đã quay lại gọi anh.

Trong giọng nói của cô có chút xấu hổ, có vẻ như không mang theo ví.

Chu Dần Khôn lười nói, đưa cho cô một cuộn đô la Hồng Kông.

"Cảm ơn ạ."

Hạ Hạ vui mừng phát hiện chủ cửa hàng không hề thay đổi, nhưng sau nhiều năm như vậy, rõ ràng bà đã già đi rất nhiều, tuy bà không còn nhớ Hạ Hạ nhưng bà vẫn rất ấm áp và tốt bụng. Từ đôi bàn tay nhăn nheo đó, bà lấy ra một nắm kẹo bơ cứng giống hệt như khi cô còn nhỏ đưa cho cô, ký ức ùa về, Hạ Hạ xúc động nói cảm ơn.

Từ xa đi ra khỏi căng tin, từ xa cô nhìn thấy Chu Dần Khôn đang ngồi đó, anh giống như một tác phẩm điêu khắc được chạm khắc hoàn hảo đến mức không thực.

Ánh nắng chiếu vào người anh, từ đường nét khuôn mặt đến quai hàm, từ cổ đến vai, từ lưng đến đôi chân dài, rõ ràng ăn mặc rất tuỳ tiện nhưng lại chói mắt thành như vậy.

Đang đi về phía anh, Hạ Hạ nhìn thấy một quả bóng hơi bẩn lăn đến chân người đàn ông, bọn trẻ đang sôi nổi dừng lại, nhìn về phía anh.

Nói chung, ngay cả người qua đường cũng sẽ lịch sự đá lại bóng cho bọn trẻ, dù sao cũng chẳng mất chút sức nào.

Có điều, người đàn ông ngồi trên bậc thềm rõ ràng không thuộc dạng sẵn sàng giúp đỡ trẻ em, anh ngồi đó giống như một ông chủ, đôi chân dài đến nỗi có thể với tới quả bóng mà không cần đứng dậy, nhưng anh vẫn không chịu cử động, trên mặt còn hiện rõ vẻ chán ghét. Không biết là do ghét quả bóng nhỏ hơi bẩn này hay là do ghét bọn trẻ con.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...