🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of [1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu

[1-200] Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chu Phù Yêu


Chương 103: Bồi thường

Núi Bảo Phúc.

Hà Ngọc Long nhìn Chu Dần Khôn dâng hương cho Hà Kinh Đình, nhìn anh thuần thục thực hiện các nghi thức tế lễ, sau đó nhìn bức ảnh trên bia mộ, thở dài.

"Cháu cũng biết, nơi này không có gì mà."

Chu Dần Khôn quỳ trên mặt đất, nghe xong liền đứng lên, nói: "Vâng, cháu biết."

Tro cốt của Hà Kính Đình được chính tay anh rải ra. Bài vị của Hà Kinh Đình cũng được anh cất giữ ở Thái Lan.

"Năm đó, mẹ cháu vì một người đàn ông hơn nó hai mươi tuổi mà cãi nhau với ta, sau đó không một lời bỏ đi. Nhiều năm như vậy, hai cha con chúng ta vẫn luôn xích mích, không, không phải." Hà Ngọc Long thở dài: "Là do ta, tức giận đến hồ đồ không chủ động đi tìm nó, đưa nó trở về. Ta cũng biết nó bao nhiêu tuổi thì sinh ra cháu, nhưng lúc đó, ta cũng biết nó không chỉ là mẹ của cháu, nó còn là mẹ của đứa trẻ khác, Khôn, cháu có biết khi con gái quý giá của ta trở thành vợ bé của người khác, cảm giác của ta lúc đó thế nào không?"

"Mẹ của cháu vẫn không chịu quay lại, ta tức giận đến mức cắt đứt quan hệ với nó. Sau này, xã đoàn ngày càng lớn mạnh, nhưng vậy thì có ích gì? Khi ta già đi, ta cũng chỉ muốn đứa con duy nhất của mình ở bên cạnh. Chỉ cần nó trở về, ta với tư cách là một người cha, cũng sẽ không quan tâm đến quá khứ. Nếu người kia cũng bằng lòng cùng Đình Đình trở lại, trên bàn ăn ta cũng sẽ chuẩn bị cho nó một đôi đũa."

Hà Ngọc Long nghẹn ngào cười: "Có lẽ vì lúc còn trẻ đã phạm quá nhiều tội lỗi, khi muốn buông bỏ tất cả, chỉ muốn gia đình được đoàn tụ, nhưng cuối cùng thứ còn sót lại chỉ là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh."

Ông cúi đầu xoa xoa chuỗi hạt giống hệt của Chu Dần Khôn trên tay.

"Chuỗi hạt này được gửi ở một ngôi chùa của Thái Lan. Sau khi được tôn thờ đủ lâu, lại khai quang, mới theo địa chỉ được giao đến tay ta. Thời điểm đó, mẹ của cháu đã qua đời được một thời gian."

"Cái này là thứ cuối cùng nó để lại cho ta."

Chu Dần Khôn im lặng nghe Hà Ngọc Long nói, trên mặt không có biểu cảm gì.

Hà Ngọc Long quay lại nói: "Nơi này không khí trong lành, phong cảnh lại đẹp. Ta sẽ để lại nơi này cho nó, con bé có thể quay lại bất cứ lúc nào nó muốn, cuối cùng thì lá cũng nên rụng về cội*."

*Lá rụng về cội: ý chỉ có đi đâu, làm gì, cuối cùng cũng sẽ trở lại cố hương.

Chu Dần Khô theo tầm nhìn của ông ấy nhìn sang, từ đây có thể nhìn thấy phần lớn lãnh thổ của Hồng Kông.

"Mẹ cháu sẽ thích nó" Anh nói.

"Thật sao?" Hà Ngọc Long quay đầu lại nhìn khuôn mặt tương tự như Hà Kinh Đình trước mặt: "A Khôn, người kia đối xử với cháu thế nào?"

Người kia.

Chu Dần Khôn nhìn về phương xa: "Ông ấy thích vợ cả và con trai lớn hơn, nếu không phải mẹ cháu luôn bảo vệ cháu, có lẽ cháu sớm đã bị người phụ nữ đó và con trai của bà ta chỉnh chết. Người đánh cháu nhiều nhất khi cháu còn nhỏ không phải là cha, mà là anh cả của cháu. Lúc cha cháu biết, ông ấy cũng không nói gì."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...